Dear friends,
Van's back in LA! Yes, she is.
I'm sorry for such tardiness in updating, I had to travel to North America for work and couldn't bring her laptop with me. Anyway, I came back 5 days ago just in time to fetch her from the airport.
Finally, after all the dramas with the other party in court, she had everything settled and decided to come back to us. She's staying with me now and even though she's not 100% herself yet, I really think she's on her way there.
I have to say, all that time spent on therapy really paid off. She DID get better, even the doctor was impressed. At least she managed to get over the physical pain and somehow forced herself to make use of the right hand again, knowing fully well that it'd never completely recover. However, at this moment, she can lift the big Yellow book, hold an optical mouse and pick out apples in the market. (that may sound rather silly to you but trust me, that's a big improvement.)
"I know it's destined to be a lost cause, but it doesn't mean I have to stop trying. My right hand won't be the same, I know that. But I don't want to be a handicap. If not drawing, I want to be able to, at least, finish my make-up without help from another person. I hate feeling useless." (something she said, if I remember right)
You have no idea how happy I was when listening to that. That's it! That's Van, the strong girl with the vitality I once so envied of. She still stays away from things related to art, but the fact that she is willing to accept her condition makes the whole picture a little bit brighter. Moreover, I know she's training her left hand right now. She doesn't really talk much about it, I guess she doesn't want to harbor an expectation so high, in case someday it'd just fall apart.
I still collected and printed out the letters for her every week. Though she's never really talked about them ever since getting back, I know they must have been partly - if not solely - responsible for the high spirit I've noticed in her all week. I've seen her reading them on the sofa at night, when she thought nobody was around to watch... It was such a heart-warming scene (though rather sneaky on my part).
Van's the kind of person who'll never be comfortable being emotional around people, that much I know. (guess it's the way she was raised?) Even now, she always jokes around about her hand and the injuries as if they don't bother her that much anymore. I'm not so sure about that, would using sarcasm lessen the pain? Well...anyway, at least she's going back to work and that's a good thing, right?
The girl still has a long way ahead, but as long as she's willing to take the first step, it doesn't really matter how long the rest of the journey is, does it? I am so, so very happy now, partly because a lot of the old Van have returned, starting with her bizarre humor, then her crazy shopping addiction (lol).
And remember, that wouldn't have happened if you haven't stepped in the picture, my friends. Van didn't just magically recover her spirit overnight. If it wasn't due to your letters of encouragement, I don't know what else.
Once again, thank you, Deviants. You have been true friends to Van. I hope that you'd keep on supporting her in the future; so that one day, the one who sits here, eyes on the screen, typing out thankful words would be the artist we all know and love - Van.
With love,
J.B.
P/S: She's trying to write a letter right now, by her left hand, though for whom and what I'm not really sure. But I'd like to think it's the people on DA. Cause I'm certain she'd never write to her family, or any friends in LA - who are not even aware of her accident.
_____________________________________________________________________
Thank you, Pansy88, who has taken time to translate this:
Vân đã quay lại LA! Thật đấy.
Tôi xin lỗi vì update muộn, tôi phải đến Bắc Mỹ công tác và không mang laptop của V theo được. Dù sao thì cách đây 5 ngày, tôi đã về và vừa đúng lúc đón cô ấy từ sân bay.
Cuối cùng thì, sau tất cả mọi việc với bên kia ở tòa, mọi thứ đã được quyết thỏa thuận và cô ấy quyết định quay lại với chúng ta. Cô ấy giờ đang ở với tôi, và dù chưa phải 100% là chính mình, tôi thực lòng tin cô ấy đang dần quay lại.
Tôi phải nói rằng, thời gian điều trị thực sự đã xong rồi. Cô ấy THỰC SỰ đã khá hơn, thậm chí bác sĩ cũng bị ấn tượng. Ít nhất V cũng xoay sở để vượt qua cơn đau và cố dùng lại tay phải, biết rõ rằng nó không bao giờ hồi phục hoàn toàn. Tuy nhiên, giờ đây, cô ấy có thể nâng một cuốn sách Vàng bự, cầm chuột quang và chọn táo ở chợ (mấy thứ này bạn nghe thì có vẻ ngu ngốc nhưng tin tôi đi, cả một tiến bộ lớn đấy).
"Em biết mất mát là định mệnh, nhưng không có nghĩa là em phải dừng cố gắng. Tay phải em không còn như trước, em biết. Nhưng em không muốn là một kẻ tật nguyền. Nếu không vẽ được, thì ít nhất, em cũng có thể tự trang điểm mà không cần ai giúp. Em ghét cảm giác thấy mình vô dụng" (cô ấy nói vậy, nếu tôi nhớ đúng).
Tôi không nhận thức được mình vui sướng thế nào khi nghe những lời đó. Là thế đó!Đó chính là Vân, cô gái mạnh mẽ với sức sống mà tôi đã từng ghen tị. Cô ấy vẫn tránh xa những thứ liên quan đến nghệ thuật, nhưng sự thực cô ấy sẵn sàng chấp nhận tình trạng của mình khiến mọi thứ sáng sủa hơn một chút. Hơn nữa, tôi biết cô ấy cũng đang luyện tay trái. Cô ấy không nói nhiều về chuyện đó, tôi đoán cô ấy không muốn mong đợi quá nhiều, trong trường hợp một ngày nào đó tất cả thành thất vọng.
Tôi vẫn thu thập và in những bức thư gửi cô ấy hằng tuần. Mặc dù cô ấy không bao giờ thực sự nói về chúng lần nào từ khi quay lại, tôi biết chúng chính là một phần - nếu không phải là tất cả - nguyên nhân nâng cao tinh thần cô ấy mỗi tuần. Tôi đã thấy cô ấy đọc chúng ở ghế sofa vào ban đêm, khi cô ấy nghĩ không có ai quanh đó... Thật là một cảnh ấm lòng (dù tôi vụng trộm quá đi).
Vân là loại người không thoải mái biểu lộ tình cảm với người khác, ít ra tôi biết vậy(đoán cách cô ấy được nuôi dạy mà xem?. Ngay cả bây giờ, cô ấy luôn đùa cợt về tay của mình và những vết thương như thể chúng chẳng ảnh hưởng nhiều đến mình nữa. Tôi không dám chắc về điều đó, dùng những lời châm biếm để làm dịu đau ư? Ờ... dù sao thì việc cô ấy định quay lại làm việc là một tin tốt lành, phải không?
Cô gái ấy vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước, nhưng chỉ cần cô ấy sẵn lòng đặt bước chân đầu tiên, việc chuyến đi còn kéo dài bao lâu không ý nghĩa gì lắm, phải không? Giờ tôi rất, rất vui mừng, phần vì Vân ngày xưa đã quay lại, bắt đầu tính hài hước kỳ quái và rồi tính nghiện shopping như điên của mình.
Và hãy nhớ rằng, việc đó sẽ không xảy ra nếu các bạn không nhúng tay vào, các bạn của tôi ạ. Vân không hồi phục tinh thần một cách thần kỳ như vậy qua một đêm. Nếu không phải vì những lá thư cổ vũ của các bạn, tôi không biết lý do nào khác nữa.
Một lần nữa, cám ơn các bạn, các Deviant. Các bạn là những người bạn thực sự của Vân. Hi vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ cô ấy, để rồi một ngày, người ngồi đây, nhìn màn hình và viết những dòng cảm ơn sẽ là cô họa sĩ tất cả chúng ta đều biết và yêu mến - Vân.
Thân mến,
J.B
Tái bút: Cô ấy đang cố viết một lá thư, bằng tay trái, dù tôi không chắc về nội dung và người nhận. Nhưng tôi nghĩ đó là ai đó ở DA. Vì tôi chắc chắn cô ấy không viết cho gia đình bao giờ, hoặc cho bất cứ bạn bè nào ở LA - Những người không biết gì về tai nạn của cô ấy.


